Kinh nghiệm "vỡ mộng" khi một mình du lịch từ Singapore sang Malaysia
Chuyến đi một mình từ Singapore sang Malaysia bằng đường bộ đã để lại trong tôi những kỷ niệm khó quên. Vừa làm xong thủ tục nhập cảnh, tôi đã "mất phương hướng" ngay lập tức.
Tôi đi theo dòng người xuống tầng dưới, tưởng là lối ra, hóa ra lại là khu vực bãi xe. Loay hoay gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng tôi cũng tìm được lối đi thật ở tầng trên.
Ra khỏi cửa khẩu, tôi bắt xe đến bến Larkin Sentral để mua vé đi Muar, dự định ghé thăm bạn. Nhưng cảnh tượng trước mắt thật "choáng ngợp": người chen chúc, hành lý ngổn ngang, tiếng ồn ào. Tôi mới biết hôm đó là Tết của người Malaysia.
Nhớ đến cảnh kẹt xe ở quê nhà vào dịp Tết, tôi quyết định hủy hẹn với bạn, tìm khách sạn ở Kuala Lumpur và đổi vé đi thẳng lên đó trong đêm.
Tưởng chừng có vé là xong, nhưng xe nào đến cũng bị chen lấn. Tôi đứng đó, nhìn từng chuyến xe lăn bánh giữa đám đông mệt mỏi.
Gần 20h30, một người Malaysia tốt bụng nhường chỗ cho tôi. Trên xe toàn đàn ông, người ngồi cạnh tôi là một người đàn ông nước ngoài ít nói. Anh ta mượn sạc dự phòng của tôi và ngủ. Khi xuống trạm dừng chân, anh đưa cho tôi một chai nước. Cử chỉ nhỏ đó vừa ấm áp vừa khiến tôi cảnh giác.
Sau đó, xe bị kẹt xe kinh khủng. Mãi đến gần 4 giờ sáng, xe mới đến bến TBS. Ứng dụng Grab không thanh toán được bằng thẻ, lại không nhận tiền mặt vào ban đêm. Tôi phải đi bộ tìm xe, cuối cùng cũng có một chú đồng ý chở tôi.
Đến khách sạn lúc 5 giờ sáng, tôi vừa mệt vừa nhẹ nhõm. Một đêm dài, nhiều cung bậc cảm xúc.
Ngồi trong phòng khách sạn, nhìn Kuala Lumpur dần sáng, tôi nhận ra: tôi đã đi qua ba thành phố, hai quốc gia, trải qua đủ mọi cung bậc cảm xúc.
Lần đầu đi xa một mình, tôi tưởng sẽ sợ, nhưng chỉ cần vượt qua nỗi sợ ban đầu, mọi thứ còn lại đều là trải nghiệm.
Dù có vất vả, tôi vẫn thấy một điều rõ nhất: Tôi đã thực sự đi và tự mình đi được.
